THẾ NGOẠI MINH MINH

Tác Giả: Hoàng Minh Lê Hồng Tuấn

 

Băng Đ́nh giới thiệu  

 

 

2003

 

1 - Vào Truyện

 

 

 

 

     Bá Nghệ vốn ḍng thư hương – Ông cha nhiều đời theo đ̣i cửa Khổng sân Tŕnh, nhưng dường như chi họ Vũ này có dớp, nên hay chữ mà không thành đạt – Tổ tiên Vũ, trải qua nhiều đời tuy thiên kinh vạn quyển, chưa có ai vượt vũ môn. Được cái đời nào cũng có người trong họ nổi tiếng hay chữ trong vùng.

   Cho nên nghề dạy học là truyền tử lưu tôn.

Lại nữa, gia phả họ Vũ c̣n chép đời nào cũng có người bỏ đi làm việc nghĩa chống tham quan ô lại. Có người đi theo Cao Bá Quát làm loạn, chết trận trước khi chủ tướng bị chết chém. Ông nội Vũ theo cụ Đề Thám đánh Tây, biệt tích sau khi phong trào tan ră. Bố Vũ th́ cam phận hơn, v́ là con một, ở lại làng gơ đầu trẻ phụng dưỡng mẹ già.

   Vũ cũng tập theo được tính lương thiện của ông cha, phù suy không phù thịnh. Gặp lúc chữ Thánh Hiền xuống giá, kiếm ăn bằng bút lông không dễ, Vũ xoay ra canh tác hơn mẫu tư điền của gia đ́nh, lại lấy vợ có nghề làm hàng sáo trong làng nên cũng đủ đắp đổi qua ngày, quanh quẩn với cha mẹ già.

   Sau   khi song thân khuất núi, vợ chồng Vũ cũng làm ăn khấm khá dần, có với nhau hai mặt con, một trai một gái, thông minih đĩnh ngộ.

   Không muốn chồng vất vả tối ngày với con trâu, cái cầy, vợ Vũ bàn cho người cấy rẽ ruộng hương hỏa, ra một cửa hàng tấm ngoài phố chợ, tiện chỗ học hành cho con trẻ.

   Anh học tṛ buông tay cầy quay lại với phong hoa tuyết nguyệt, đắm ḿnh vào thú văn chương, ngày ngày nhàn tản, vui với các bạn thanh khí trong vùng. Có khi vắng nhà cả tháng, cùng bằng hữu ngao du sơn thủy, khi ngắm trăng ở Chùa Thày, khi len lỏi đi t́m dược thảo quư hiếm tận vùng Ba V́, Hoàng Liên Sơn, khi thả hồn theo mùi thiền nơi Nam Thiên Đệ Nhất Động.

   Một lần đang cùng chúng bạn viếng Động Tam Thanh, bỗng có tin nhà nhắn về gấp. Tới nơi đă thấy mật thám tây ta chờ sẵn. Khám nhà thấy có truyền đơn chống nhà nước bảo hộ của nhóm Văn Thân mà Vũ có tên trong tổ chức. Vào tù, bị đánh chết đi sống lại nhưng Vũ cứ nhất mực kêu oan, không khai cho ai, dù trong cơn đau mê sảng.

   Sau hơn ba năm giam cầm không án, Vũ được thả.

   Về đến nhà, thấy cửa hàng tấm của vợ nay đă thành Ty Thuốc Phiện – Vợ Vũ nay là vợ tên tây lai phó đoan – Con Vũ vẫn đĩnh ngộ khôi ngô, nhưng có lẽ cái đức nhà họ Vũ đă mạt nên chỉ đến đời Vũ là tận. Cái bản chất thuần lương của ḍng họ này không truyền được cho đời con Vũ. Đứa con gái Vũ đă dắt chó béc-giê ra dọa Vũ khi Vũ dượm chân toan bước vào nhà.

   Đêm đầu tiên ra khỏi tù Vũ gối dầu lên hai ḥn gạch nằm ngủ trên phản thịt ngoài chợ huyện. Sáng sớm hôm sau, bụng đói dạ khát, chống gậy lần vào vùng Ba V́, quyết t́m đến nơi u tĩnh, thoát tục đă có lần được đặt chân tới để sống nốt chuỗi ngày trần thế.

   Trèo non, lội suối, cơ duyên đă đẩy Vũ đi theo con đường dẫn tới “Thế Ngoại Minh Minh Động”, nơi cư ngụ của truyền nhân đời thứ mười tám của Chử Đồng Tử Địa Tiên và Tiên Dung Tiên Tử.

   Được thu nhận làm đệ tử, và sau chín lần trăng mọc trên tiên giới, truyền nhân đời thứ mười chín Vũ Bá Nghệ, bây giờ là Thoát Trần Đạo Trưởng, nghiễm nhiên là chủ nhân Thế Ngoại Minh Minh Động, đưa tiễn ân sư đi vân du vô định, một ḿnh quay lại với cỏ cây mây nước chốn VÔ ƯU. Ngày đêm tĩnh tọa trên bồ đoàn, thân tâm thường An Lạc.

   Tuy ḷng trần đă dứt, ân oán chẳng c̣n tưởng đến, nhưng nỗi thương nhân thế đang ch́m đắm trong biển trầm luân đôi khi c̣n làm động tâm Thoát Trần Đạo Trưởng, thêm cảnh tịch mịch chốn bồng lai, từ khi ân sư hạc nội mây ngàn.

   Quy luật của Tổ Sư Chử Đồng Tử là Nhất Nhân Nhất Động - Có người thứ hai do thiên duyên t́m đến, người trước phải ra đi - Lệ này từ ngàn năm nay chưa một truyền nhân nào dám phá.

   Một hôm lúc đang tĩnh tọa trên bồ đoàn, Thoát Trần Đạo Trưởng bỗng động tâm sinh tuyệt ư. Nếu cỏ cây tĩnh vật ngay trong Động Phủ này được truyền thụ khí thiên cương mà có tính người th́ dù có sống chung cũng đâu gọi là phá lệ.

   Thế là Đạo Trưởng lần tay xuống bồ đoàn lấy cỏ bện thành năm h́nh nguời cao không hơn năm tấc, có đầy đủ chân tay, mắt miệng… , đem đặt trên bàn thạch ngoài trúc viên, cho hấp thụ đủ 64 tuần Nhật Nguyệt, lại thổi cho mổi h́nh nhân một luồng sinh khí của chính ḿnh, các h́nh nhân trở nên linh mẫn, thông tuệ khác thường, ngày đêm bầu bạn cùng Thoát Trần Đạo Trưởng.

   Đạo Trưởng lấy họ cũ của ḿnh làm họ của các h́nh nhân và đặt tên cho chúng như sau:

          1 - Vũ Bách Khoa - h́nh nhân này thông kim bác cổ, không chuyện ǵ không biết, không việc ǵ không nhớ.

          2 - Vũ Thiện Tâm - h́nh nhân này "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài", mọi suy nghĩ đều "tâm hướng".

          3 - Vũ Thái Cực - h́nh nhân này tuyệt đối cực đoan - thương, ghét, giận… đều cực đoan -

          4 - Vũ Thiên Nhỡn - h́nh nhân này có cơ duyên được đặt ngay mạch giao lưu Nhật Nguyệt nên có "thiên lư nhỡn", thấy được mọi vật gần xa.

          5 - Vũ Đại Mộng - h́nh nhân này mộng thực bất phân, nhiều khi bàn luận bất cập thế t́nh, yếm thế nhưng lại nhiều nhân tính nhất trong 5 h́nh nhân.

   Thoát Trần Đạo Trưởng căn cứ vào ngày mở mắt của các h́nh nhân mà sắp huynh đệ.

   Vũ Bách Khoa là Lăo Đại, rồi lần lượt Lăo Nhị Thiện Tâm, Lăo Tam Thái Cực, Lăo Tứ Thiên Nhỡn và Tiểu Ngũ Đại Mộng. Đạo Trưởng dắt lũ h́nh nhân vào thư pḥng, nơi Tiên Dung Công Chúa bế quan cùng chồng đọc sách khi xưa, dạy cho chúng cách tra cứu đông tây kim cổ kỳ thư.

   Từ đó, ngoài giờ tĩnh tọa tu tập, ngoài lúc nhàn tản dạo chơi trong vùng kỳ hoa dị thảo của thế ngoại chi nhân gian, Thoát Trần Đạo Trưởng c̣n có cái thú lắng nghe những lời bàn luận say, tỉnh, đục, trong, khi sâu sắc, lúc ngô nghê, khi tà, khi chính của những h́nh nhân được tác thành từ nhúm cỏ bồng.

   Thế sự được đem đến nơi này khiến cho cảnh bồng lai có phần nhuốm mùi tục lụy, nhưng cũng đem lại cho Thoát Trần Đạo Trưởng "Một vài trống canh mua vui" khi nghe "rơm rác" luận bàn về cơi phù sinh.

   Kẻ sao chép hèn mọn này đôi lúc cứ tưởng ḿnh đang trần truồng vùi ḿnh dưới cát, nghe những bước chân tiên lại gần, và mong được "khám phá", như ngày nào chàng đánh cá họ Chử bỗng thấy ḿnh đối diện với người tiên trong cái "thất thế" vô cùng đáng yêu, mở đầu cho câu truyện truyền kỳ, c̣n được nối tiếp cho đến bây giờ, qua những luận bàn thế sự từ miệng lũ người rơm của Thoát Trần Đạo Trưởng.

 

2 - Minh Vương Lương Tể

 

 

 

 

   Phía trái thạch động, dưới giàn thiên lư, Lăo Đại Bách Khoa cùng Tiểu Ngũ Đại Mộng mải mê đánh cờ. Ba người kia cũng mải mê lược trận. Họ chăm chú quá, đến nỗi đàn công về chầu líu lo múa hót bên cạnh, thậm chí con công đầu đàn rúc mỏ vào lưng Lăo Nhị rút ra vài cọng cỏ bồng mà cũng không hay. Măi cho đến khi "pháo đầu xuất tướng, xe chờ sẵn", Đại Mộng trả quân chịu thua, họ mới thoát khỏi sức hút của bàn cờ.

   Lăo Đại bỗng tươi nét mặt, quay về cửa động như t́m ai, rồi nói với các em:

   "Vào lúc trăng xế, ta thiếp đi một lúc, bỗng thấy một văn nhân bước vào, đến cạnh gốc mai già mà ngâm bốn câu:

                                                 "Long Vân tương tống Long Vân Hội

                                                 Ngọc Vũ thừa ân Ngọc Vũ th́

                                                 Hoan khán măn đ́nh hoa cánh phát

                                                 Minh Vương Lương Tể kỷ tương tri"

   Lăo Tam Thái Cực nhíu mày: Minh Vương Lương Tể cái ǵ! Chắc lại có anh nào bất đắc chí, hoặc bị giam giữ quá lâu sinh cuồng, hoặc bị thê nhi đàn áp quá sinh nhược, muốn mượn chỗ thanh vắng này mà bày tỏ chút khẩu khí của loại "trói gà không chặt" chứ ǵ."

   Lăo Nhị Thiện Tâm vội đỡ lời:"Em Ba sao khắt khe quá! Minh Vương Lương Tể đâu phải là không có. Thánh Quân trị nước bao giờ chẳng có bầy tôi lương đống pḥ trợ. Nếu gọi là cuồng sĩ, nhược sinh th́ có ai sánh bằng người câu cá ở sông Vị ngày xưa. Tuổi đă ngoại bẩy mươi mà vẫn ngồi chờ xe Bồ Luân đẩy tới. Giấc mơ Minh Chủ của kẻ sĩ sống trong thời đại loạn đâu phải là hoang đường, huống chi… "

   Lăo Tứ Thiên Nhỡn ngắt lời:"Em thấy khắp bàn dân thiên hạ nơi nào có người Việt là chỗ đó đang sôi sục phong trào. Việt tộc tha hương như đám cỏ xanh cắt xén đều đặn, thấp thoáng đâu đó lên cao vài cụm hoa dại, điểm xuyết dăm ba đám cỏ gà, cỏ lau. Tiếng xào xạc cũng đă có, nhưng h́nh như chưa nhập điệu. C̣n băi cỏ lớn nơi cánh đồng chính th́ cứ héo hon đợi "cam vũ", mà đàn ḅ đói quá nhiều… "

   Đại Mộng mơ màng:"Anh Tư có nh́n thấy những cây Lim, cây Táu, những khu "thụ nhân" ươm giống nơi quê hương của Thày không?"

   Lăo Tam cười gằn:"Thụ Nhân th́ có chứ, nhưng lớp th́ bị lừa v́ Phú Lăng Sa, chết không c̣n một mống, chỉ c̣n lại toàn một thứ cỏ đuôi chồn có pha sắc máu. Lớp th́ hưởng thụ quá nhiều ơn mưa móc của ngoại nhân, phù thịnh, vùi đầu vào cơi ôn nhu, bị ếm nặng nên chi không bền, tâm không định, lại "nắng không ưa, mưa không chịu, ngại sương gió, kỵ mù sa" th́ c̣n trông mong nỗi ǵ!!!"

   Lăo Đại điềm đạm nói:"Em Ba sao khắt khe quá. Rồng ẩn trong mây sao thấy chân tướng. Kỳ Lân chưa xuất hiện sao dám bảo là không có. Đêm đêm theo thày ra xem tinh tượng, thấy phương Nam có vượng khí, chân chúa chắc xuất hiện nay mai thôi."

   Thái Cực cúi đầu:"Chúng ta chỉ là nhúm cỏ bồng được Thày tạo dựng, lại chưa bao giờ nhập thế, chỉ biết trần gian qua sách vở, cũng chẳng giây mơ rễ má ǵ với cơi hệ lụy phù sinh, thế mà khi luận giải chơi với nhau điều ǵ, ḿnh cũng thấy ḥa khí nhạt đi."

   Tiểu Ngũ Đại Mộng bâng khuâng:"Có khi nào trước không là Minh Quân, Lương Tể, sau lại là Lương Tể Minh Quân được không hả các Đại Ca?"

   Thái Cực nói:"Minh là sáng, mà minh cũng là mù, là tối. Sáng và tối như nước với lửa, chuyển từ cực này sang cực khác, anh nghĩ là bất khả."

   Lăo Đại thở dài:"Em Ba luận về sáng tối, thịnh suy, âm dương , nước lửa, nhưng lại không tính tới lẽ tuần hoàn của tạo hóa. Trong cơi phù sinh không có ǵ là vĩnh cửu. Ngay cả những sự vật cùng một bản thể cũng không hoàn toàn đồng nhất. Đám sương mới sa xuống đầu núi sáng nay đâu phải là đám sương la đà ở đó ngày hôm trước! Trong cái đồng đă tiềm ẩn cái bất đồng. Chỉ có cái ḥa là dung hợp được mọi khác biệt. Minh Chúa, bất luận xuất xứ từ đâu, cũng phải là nhân vật tiếp cận được với mọi dị biệt để tạo được cái H̉A."

   Lăo Tam Thái Cực cúi đầu:"Em chỉ nghe nhân sinh nói đến cái Ḥa, nhưng chưa thấy họ đạt được đến cảnh giới đó bao giờ. Ngay cả cái Ḥa tương đối, cái Ḥa tạm bợ cũng là bất khả. Em thấy sao con người cứ hay lấy trường hợp riêng để chứng minh cho những trường hợp chung… "

   Lăo Đại lại lên tiếng:"Cơi trầm luân như mây bay, như gió thổi, như băo nổi, như chiêm bao. Hợp rồi tan, tan rồi hơp. Chẳng có ǵ là vĩnh cửu. Thân ḿnh cũng chẳng phải của ḿnh. Trước khi làm vua có phải là vua đâu! Khi hết làm vua rồi cũng đâu c̣n là vua nữa! Nhưng ở cơi trần người ta hay níu kéo, và dục vọng làm mờ lương tri. Đâu có phải ai cũng như Thày…"

   Nói tới đây Lăo Đại lén nh́n về phía bồ đoàn. Thoát Trần Đạo Trưởng đang tĩnh tọa, môi dường như đang phác một nét cười.

   Lăo Tứ thắc mắc:"Nhưng Minh Chủ có thực sự cần thiết không?"

   Lăo Đại nói:"Minh Chủ trên đời khó kiếm. Khi phong đăng ḥa cốc, thiên hạ đại định, người cầm cân nẩy mực chỉ làm theo cựu lệ. Đường đi đă vạch, lối ṃn đă sẵn. Khi thiên hạ đại loạn, nhân tâm phân tán, ḷng người hồ nghi, lại có đại địch trước mặt, th́ Minh Chủ không có không được."

   Lăo Tứ lại hỏi:"Có thể có nhiều Minh Chủ cùng một lúc được không Anh Cả?"

   -"Đó là một đại họa, thường xẩy ra khi vận nước suy vong. Đó là điềm nội chiến, nồi da xáo thịt. Đó là mầm diệt vong."

   -"Kẻ nào mạnh nhất là Minh Chủ phải không Anh Cả?"

   -"Mạnh, nhưng phải có ḷng nhân th́ sức mạnh mới được dùng đúng chỗ. Mạnh, nhưng phải công chính th́ công lư mới được bảo vệ."

   Thái Cực ngắt lời:"Em chẳng thấy ai vừa mạnh, vừa nhân lại vừa công chính cả. Anh Cả cứ hay đặt ra những cái quá đẹp, quá lư tưởng, đến mức không tưởng. Chỉ có kẻ yếu mới kêu gào ḷng nhân ái và công lư mà thôi. Mà Anh Cả có biết họ kêu với ai không?"

   Có tiếng ho từ bồ đoàn làm mọi người im bặt. Đại Mộng đi như người mộng du về phía cửa động, khe khẽ ngâm:

                                                 "Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương."

 

 

3 - Hoài Hương

 

 

 

 

   Năm Sửu, ngày trùng cửu. Thoát Trần Đạo Trưởng đang tĩnh tọa trên bồ đoàn bỗng thấy bồn chồn trong dạ. Thế Ngoại Chi Nhân Gian chiều nay êm vắng lạ thường. Ngoài một cụm mây xa gợi niềm cố quốc ra, không một vẩn tạp trên nền trời pha lê. Cái phớt hồng rất nhẹ từ phương Đoài chỉ làm cho đường chân trời thêm thăm thẳm, nổi bật cái cách biệt của động phủ.

   Đạo Trưởng xoay ḿnh, phóng tầm mắt về cơi không gian mênh mông, thả hồn theo đám mây đang trôi về phương Nam. Những lúc như lúc này, sự giao cảm giữa Đạo Trưởng với vạn vật đi dần đến chỗ nhập điệu.

   Bỗng có tiếng lao xao từ phía thư pḥng, rồi tiếng ngâm của Tiểu Ngũ Đại Mộng vẳng đến:

                                                 "… Văn phi sơn thủy vô kỳ khí

                                                 Nhân bất phong sương vị lăo tài…"

                                                                                 (Trần Bích San)

   Năm anh em đă ra tới sân quây quần xung quanh cái bàn đá, như mọi ngày, khi chiều xuống.

   Có tiếng Lăo Tam Thái Cực:"Nếu luận về văn th́ hai câu này có thể nói là toàn bích, nhưng về ư th́ vẫn có chỗ em không đồng ư."

   Lăo Đại Bách Khoa nhẹ nhàng đáp:"Anh biết ư chú Ba rồi. Chắc chú cho rằng con người đâu có nhất thiết phải sương gió mới có tài lớn phải không?"

   Lăo Tam có dáng bẽn lẽn, khẽ gật đầu.

   Tiểu Ngũ Đại Mộng nói trong nỗi bâng khuâng:"Không hiểu tại sao hễ cứ thấy cái ǵ, đọc cái ǵ hay trong sách là em lại liên tưởng đến Thày, đến quê hương Thày, đến những ǵ có liên quan xa gần với Thày…"

   Lăo Nhị Thiện Tâm đáp:"Anh cũng thế, chú Năm. Đọc sử Trung Hoa, đến đoạn chia cắt, xâu xé nhau của thời Đông Châu, tranh bá đồ vương, lương dân ly tán, cái loạn từ chính trong ḷng người. Phong sương của đám chinh nhân và bọn người ly quốc kể sao cho xiết! Thế là anh lại nghĩ đến những người thuộc ḍng Việt Tộc đồng tông với Thày, nay cũng đang nằm gai nếm mật, chịu cảnh ly quốc ly gia, thế mà sao chưa thấy người có hùng tài đại lược xuất hiện để lê dân bớt khổ!"

   Lăo Tứ ngắt lời:"Hợp tan là lẽ thường của tạo hóa, sinh tử cũng là điều không thể tránh, nhưng số mệnh của mỗi người không giống với vận mệnh của dân tộc.Nếu cái nhục và cái hận ly quốc chưa phải là cái hận, cái nhục chung, nếu t́nh cảm vọng quốc chưa phải là t́nh cảm chung, th́ vận mệnh của đám người vong quốc đó chưa đi đến khúc quanh quyết định. Huống chi cái phong sương làm cho em Năm thương cảm, như em nh́n thấy, chỉ là cái ôn nhu làm đắm hồn, nhụt chí, làm tiêu ma cái đại hùng đại lược của các bậc… anh hùng."

   Lăo Tam Thái Cực cất tiếng ngâm một đoạn cuồng ca:

                                                 "… Em có biết bao anh hùng nghĩa sĩ

                                                 Bao đường đường hào kiệt đă lừng danh

                                                 Lúc sang Chiêm cũng chẳng khác ǵ anh

                                                 Cả chí lớn đong không đầy hồ rượu

                                                 Đổi trăm họ lấy một nhành liễu yếu

                                                 Đắm hồn trai trong một tiếng cười vo…"

                                                                                           (Thơ Hoàng Công Khanh)

   Rồi lại độc thoại:"Ôi c̣n đâu cái chí lớn từ thời bỏ nước ra đi! Đă đành nợ áo cơm phải trả, đă đành việc mưu sinh buộc con người phải "thức thời" hội nhập đến độ tha hóa, "thức thời" đến độ hân hoan mà để mất đi cái bản sắc của ḿnh, để đánh đổi lấy tiện nghi, th́ dù có gào lên rằng ở đây có ḍng Việt Tộc, dù có dựng nên trăm ngàn đài tưởng niệm, mà không c̣n cái đài tưởng niệm trong ḷng mỗi người, mà ai cũng muốn khoác một bộ cánh mới , xanh vỏ đỏ ḷng, lấy thoải mái làm trọng, khinh cái "ngày xưa" của ḿnh, và tự hào về "cái ngày nay" nửa Ngô nửa Hán. Ai bảo ḿnh quên gốc th́ khẩu chiến đến cùng, nhưng sao con cháu trong tông tộc lại được dung dưỡng để quên tiền nhân ḿnh, nhớ tiền nhân người, quên ngôn ngữ ḿnh, nhớ ngôn ngữ người. Mồ mả Việt Tộc vùi nơi viễn xứ chưa nhiều, mà sao đă trọng nơi đây hơn cố thổ! Thậm chí đến người đă hưởng gần hết lộc trời cũng mong tháng mong ngày để được thay đổi thân trạng, trông chờ một miếng đỉnh chung. Đại gia tộc đă không c̣n, tiểu gia đ́nh cũng lỏng lẻo. Người tha hương về thăm quê cũ mang tâm trạng y cẩm hồi hương nh́n nơi chôn nhau cắt rốn như nh́n vào một vùng dịch bệnh và lạc hậu. Than ôi! Đau xót ấy bởi v́ đâu! Tan tác ấy bởi v́ đâu!... "

   Lăo Đại ngắt lời:"Nếu luận về hai chữ phong sương th́ chúng ta cũng nên luận cho thấu đáo. Nỗi bi phẫn của chú Ba có lẽ bắt nguồn từ cái t́nh chú dành cho Thày, cái nghĩa của chú đối với Thày. Cái tâm thuần lương của chú, cái lư luận ngay thẳng của chú nhiều khi … bất cập thế t́nh. Theo anh th́ cái khổ trong tâm hồn, cái đau trong tinh thần, có thứ phồn hoa vật chất nào làm nguôi đi cho được! Không phải cứ nhớ măi cái nhục mới là có quyết tâm phục quốc. Không phải cứ "nhận người khác làm cha" là quên các bậc sinh thành. Chú Ba biết không, những giây phút t́m quên là phải có. Các em đừng lấy ḿnh để suy đoán người. Chúng ta chỉ là rơm rác mang h́nh hài thế nhân được Thày tạo dựng; t́nh cảm chẳng qua cũng là vay mượn, cảm nghiệm qua kinh, thư kim cổ mà thôi. Chúng ta thiếu cái chất "người" th́ làm sao hiểu cho đúng loài sinh vật thượng đẳng "linh ư vạn vật" cho được.

   Đại Mộng bỗng buột miệng ngâm:

                                                 "Khách là người …

                                                 rất lỗi lạc tài ba,

                                                 tuấn kiệt, siêu quần, kiêu kỳ, dũng mănh.

                                                 Sang đất lạ với hai vai sứ mệnh,

                                                 vai quẩy rượu tăm, vai gánh phấn son.

                                                 Chuyện trăng hoa thay câu chuyện nước non,

                                                 cơn say rũ ru cơn say đế bá!"

                                                                                            (Hoàng Công Khanh)

   Thái Cực cười gằn:"Ấy đấy! em Năm chả đang nói lên cái đau ḷng muôn thủa của những người bất đắc chí đó sao! Những cuồng sĩ xưa nay thường ít bị đời khinh - cũng không bị đời ghét - họ không say cũng không tỉnh mà chỉ cuồng. Trạng thái cuồng nộ tâm linh, trong một khoảnh khắc đă đưa họ ra khỏi mọi ước lệ, đúc kết suy tư của cả cuộc đời bằng một cuồng ca!!! Em say cái cuồng của kẻ sĩ. Em thấm thía cái thê lương trong tâm hồn cuồng sĩ. C̣n nỗi cô đơn nào bi phẫn hơn nỗi cô đơn của kẻ muốn cứu đời mà t́m không ra người đồng điệu. Tay không bị trói mà sao vung lên không được! Chân có bị cột đâu mà sao cuộc hành tŕnh cứ đ́nh đốn triền miên! Dù sao th́ Kinh Kha cũng có một lần cất bước sang Tần, lại có Tiệm Ly với tiếng sáo tiễn đưa… "

   Tiểu Ngũ Đại Mộng mơ màng:

                                                 "Thư Sinh đầu bút tố Kinh Kha

                                                 Cao Quân tiêu điếu thùy đương thử

                                                 Dịch Thủy thiên niên hữu lăng ba"

                                                                                                 (Nguyễn Đức Cung)

   Tiếng ngâm vang vang trong khoảng không gian tịch mịch, như cảm được quỷ thần, khiến cho hoa cỏ ngậm ngùi, cho tim lũ h́nh nhân tê tái…

   Lăo Nhị Thiện Tâm cất giọng nhẹ như gió thoảng: "Lưu lạc măi cũng có ngày quay về cố thổ. Cũng có ngày trút bỏ hết những cái vay mượn trên bước đường sương gió xứ người để quay lại nơi khởi nguồn ḍng Việt Tộc, khơi lại ḍng chảy xưa, đốt một đỉnh trầm, gióng lên tiếng trống Đ́nh cho con cháu biết hướng t́m về sum họp. Cây Đa Xuân Thu có bao giờ trụi lá. Bóng đa có bao giờ không đủ bao la để che mát tâm hồn con cháu Lạc Việt đâu!!!"

   Có tiếng chân bước nhẹ. Mấy anh em đứng dây, cúi đầu.

   Cặp họa mi từ đâu bay về, sà xuống đậu trên cành liễu, lảnh lót tấu một khúc tiên nhạc. Thoát Trần Đạo Trưởng cất tiếng:"Các con có ai muốn đi xa một chuyến không?"

   Năm h́nh nhân cúi đầu.

   Đạo Trưởng lại tiếp:"Thày muốn Lăo Đại về nơi ta đă từng được sống với các đấng sinh thành, nơi Tổ Tiên ta đă trải công sức mà tạo dựng ra, để thay ta mà cáo với Liệt Tổ rằng ở nơi khói sóng này vẫn có đứa cháu, đứa con bất hiếu ngày đêm nhớ gốc, nhớ nguồn…"

   Năm h́nh nhân vẫn chắp tay, cúi đầu, lặng yên thụ mệnh.

   Đạo Nhân lại trở lại bồ đoàn, nhập định.

   Năm anh em đưa mắt nh́n nhau, len lén đi về phía thư pḥng.

   Đại Mộng lên tiếng:"Sao em thấy thương Thày quá. Thày chỉ có lũ h́nh nhân chúng ḿnh để sai đi làm việc của con người mà thôi!"

   Lăo Tam Thái Cực:"Đúng thế. Lũ chúng ta dù có thế nào đi chăng nữa, cũng vẫn là rơm rác. Dù có từ Thiên Ngoại Chi Thiên mà đến cũng vẫn là rơm rác. Chuyện của con người, rơm rác không thể cáng đáng…"

   Lăo Đại Bách Khoa ngắt lời:"Anh rất biết điều đó, nhưng anh vẫn chưa hiểu ư Thày khi Thày sai anh đi."

   Thiên Nhỡn bàn:"Khi về quê Thày chỉ có anh biết anh là rơm rác, chứ người đời làm sao biết được. Anh Cả cứ thụ mệnh Thày, xin được khoác lấy h́nh hài của Thày mà phong sương một chuyến…"

   Đại Mộng chậm bước về phía hoa viên, ngâm nga:

                                                 "Hưu đạo Tần Quan chinh lộ hiểm

                                                 Mă đầu hoa tận đới yên khai"

                                                                                      Trần Bích San

 

 

4 Vọng Quốc

 

 

 

 

             Ṿm trời phủ trên Minh Minh Động đêm nay là một tinh hà. Những v́ sao đang thắp sáng cái mênh mông bao la của đêm thượng giới. Phiến cẩm thạch làm mặt bàn đặt ngoài trúc viên cũng đổi màu, lung linh, thăm thẳm, in bóng một vùng tinh tú. Bày chim thôi cất tiếng, cỏ cây dường như cũng muốn ẩn ḿnh trong không gian êm vắng của đêm thanh.

   Bồ đoàn vắng người. Thoát Trần Đạo Trưởng mải đọc sách trong thư pḥng, lũ h́nh nhân th́ đang thơ thẩn cùng bóng tung tăng trong vườn. Cái buồn chia ly dường như đang len lỏi, đang thấm vào động phủ này, làm giảm bớt cái an lạc, vô ưu của Thế Ngoại Chi Nhân Gian.

   V́ Lăo Đại Bách Khoa vắng nhà.

   Cửa thư pḥng bỗng mở, Thoát Trần Đạo Trưởng chậm răi bước về phía thạch bàn, ngồi trên một phiến đá nhẵn dùng làm ghế, ngắm lũ h́nh nhân ẩn hiện trong vườn, thở dài:"Ai bảo cỏ cây rơm rác là vô t́nh? Những h́nh nhân không có trái tim người kia cũng đang thổn thức v́ chia cách. Bách Khoa vắng nhà mấy hôm, ta cũng thấy nhớ…"

    Đạo Trưởng vẫy đám h́nh nhân lại gần, chỉ chỗ cho ngồi, rồi bảo:"Bách Khoa vắng nhà ta thay hắn bàu bạn với các con. Thiên Nhỡn, con nói cho ta biết anh con bây giờ đang làm ǵ?"

   -"Bẩm Thày, con không thấy Bách Khoa, con chỉ thấy Thày đang đi trên đường ở nơi quê hương xưa của Thày. Con thấy Thày đến thăm căn nhà cũ trong làng, bây giờ chỉ c̣n lại cái nền hoang. Con thấy Thày dừng chân trên một khu g̣ cao, giữa đám ruộng trũng. Mồ mả tổ tiên của Thày chôn trên g̣ nay không c̣n dấu vết; Con thấy Thày một ḿnh đứng trong hậu điện đổ nát của ngôi chùa làng, nơi đặt những bát nhang gửi hồn phụ mẫu nương nhờ cửa Phật, nay chỉ thấy rêu và mốc. Con thấy Thày dừng chân trước cửa ngôi nhà xưa, nay chỉ chứa toàn những người xa lạ với Thày. Con Thấy…"

   -"Thôi, Thày hiểu tại sao con lại thấy Thày mà không thấy Bách Khoa. Thày cho phép Lăo Đại mang h́nh dáng Thày mà đi vào cơi nhân gian cho tiện. Thời gian và ḷng người đă đóng vai chính trong những cuộc đổi thay, như Thiên Nhỡn đă thấy…"

   Lăo Tam Thái Cực tiếp lời:"Tang hải, thương điền. H́nh nhân đội lốt người, sống giữa người c̣n thấy "người" hơn cả người nữa. Cái thản nhiên của rơm rác trước lớp sóng phế hưng của cơi phù sinh xem ra lại mang nhiều nhân tính nhất."

   Đạo Trưởng lại cất tiếng:"Nếu Thày sai Đại Mộng thay Thày vân du một chuyến th́ sao?"

   Tiểu Ngũ thưa:"Thưa Thày chắc con không dám. V́ con tự biết có bao giờ phân biệt được mộng với thực đâu! Cơi thực của con là nơi Thế Ngoại Chi Nhân Gian này, c̣n cơi mộng của con th́ ở đằng kia, trong thư pḥng. Con chỉ biết cảm nhận chứ không biết suy tính. Nhưng thưa Thày tại sao lại cứ phải rời bỏ chốn b́nh an này, dù chỉ là chốc lát, để dấn thân vào nơi gió bụi?" Đạo Trưởng trầm ngâm:"Nơi con gọi là gió bụi đó lại chính là nơi ta bắt đầu cuộc sống. Không phải tự nhiên mà ta rời cố thổ đến đây. Chim có tổ, người có tông. Dù đang cùng các con thỏa thích trong cơi trường lạc này, ta vẫn muốn có ngày được đi chân đất trên bờ ao cũ, ngồi trên rễ đa đầu làng mà ngắm vầng trăng xuân thu. Các con tuy mang họ ta, t́nh thân như cha con, thấm nhuần được cái đạo nghĩa do tổ tiên ta truyền lại. Các con c̣n yêu mến và tin cậy ta nữa, nhưng ta vẫn e rằng cảm nghiệm của các con về quê hương của Thày vẫn c̣n mờ nhạt. Dù chỉ được tạo dựng nên từ nhúm cỏ, các con cũng mang khoác h́nh hài của con người. Động phủ này tuy thanh tĩnh, lại là nơi dung dưỡng các con từ thủa được làm người, nhưng Thày vẫn muốn các con chia sẻ với Thày nỗi gắn bó thiêng liêng của con người với miền đất mang đầy dấu ấn tạo dựng và ǵn giữ của tiền nhân. Bách Khoa về quê Thày, trong h́nh hài của Thày, không thể không cảm nhận được cái t́nh của con người trao gửi cho nó."

   Dứt lời, Thoát Trần Đạo Trưởng rời thạch bàn đi về phía bồ đoàn, bỏ bốn anh em họ Vũ ngồi trầm ngâm dưới trời sao với những nỗi nhớ bâng khuâng mới.

   Lăo Nhị Thiện Tâm bùi ngùi:"Bao nhiêu năm xa xứ, hẳn Thày chẳng bao giờ có những phút giây thoải mái trọn vẹn. Trước đại nạn của Việt Tộc, ta thấy tâm sự Thày càng bi thiết hơn. Anh em ta bây giờ mới rơ được ḷng Thày muốn chúng ta được làm người với trọn vẹn ư nghĩa của nó. Tính kế thừa làm nên sự trường tồn của tông tộc. Lăo Đại đi lần này hẳn có nhiều cảm nghiệm mới."

   Thiên Nhỡn gật đầu:"Chúng ta cũng giống như đám con cháu đời thứ hai của ḍng Lạc Việt luân lạc nơi viễn thổ. Nhận nơi đang sống làm quê hương không khó, hướng ḷng về vùng đất của tiền nhân mới là vạn nan…"

   Đại Mộng bâng khuâng:"Như đàn con vượt Hồng Hải trở về quê mẹ…"  

 

 

 

5 Hồi Gia

 

 

 

 

   Nắng nhạt. Bầy chim xôn xao trên rặng liễu. Chiều cuối thu nơi Thế Ngoại Chi Nhân Gian cũng êm vắng và đồng cảm với nỗi đợi chờ của con người…

   Bốn anh em họ Vũ quây quần quanh thạch bàn ngoài Trúc Viên. Bàn cờ đă bày sẵn nhưng không có người chơi. Nét bồn chồn phảng phất trên nét mặt mọi người.

   Trong Thạch Động, Thoát Trần Đạo Trưởng đang nhập định…

   Bỗng từ bên ngoài có tiếng ngâm nga:

                                                 "Cao tiết sung hàn phóng măn sơn

                                                 Độc hoa quần điểm yểm thu nhan

                                                 Hốt tư cựu tuế giang ly hạ

                                                 Đối ẩm san anh tận nhật nhàn"

                                                                                    Ngô Thời Nhậm

   Đại Mộng vui mừng:"Anh Cả đă về!!!"

   Lăo Đại Bách Khoa bước vào vườn, theo sau là một bầy công. Con đầu đàn đi bên, gật gù như đang đàm đạo rất tương đắc với h́nh nhân.

   Bước nhanh về phía Thạch Bàn, Bách Khoa ngồi xuống cạnh Tiểu Ngũ, khẽ hỏi:"Thày đâu?"

   Lăo Nhị Đáp:"Thày mới nhập định hồi sáng. Thày đă biết chiều nay anh về, có dặn không được kinh động."

   Lăo Đại nh́n Đại Mộng, mỉm cười:"Em Năm h́nh như có ư đợi anh về đánh cờ?"

   Tiểu Ngũ cũng cười:"Không phải. Em có ư đợi anh Anh Cả về để được nghe chuyện thế gian."

   Bách Khoa:"Anh không biết phải bắt đầu từ chỗ nào…"

   Lăo Tam Thái Cực ngắt lời:"Bắt đầu từ chỗ nào anh nhớ nhất."

   Bách Khoa chậm răi nói:"Anh nhớ nhất là cảnh một đám chôn người chết, rồi đến quang cảnh bến sông nơi quê Thày…"

   Thiên Nhỡn thở dài:"Đám ma gợi cảnh tử biệt; quang cảnh bến sông gợi niềm xa cách. Sao anh chỉ nhớ đến những cảnh này thôi vậy?"

   Lăo Đại đáp:"Chính v́ anh không đọc thấy một nỗi buồn ly biệt nào trên mặt những người đi đưa, đi tiễn; Cả người lên đường cũng chẳng hề có một thoáng bịn rịn nào."

   Tiểu Ngũ Đại Mộng buồn rầu:"Tử biệt sinh ly là chuyện đau ḷng của thế gian. Hợp tan là điều không thể tránh. Thái độ đó chẳng phải là đă đạt lắm sao!"

   Lăo Nhị đáp:"Giải thích như em Năm có lẽ không được "cận nhân t́nh" cho lắm. Có thể cái vô cảm của đám người mà Anh Cả đă thấy bắt nguồn từ cái đau khổ tột cùng của những ai đă quên là ḿnh đang sống ở thế gian…"

   Lăo Đại gật đầu:"Đó chính là cảm nhận của anh. Con người "linh ư vạn vật" hơn hẳn mọi loài, chính là nhờ có thất t́nh. Không có hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố, dục th́ làm sao được gọi là người!!! Mà ở con người, cái t́nh được diễn đạt thiên h́nh vạn trạng. Phải có một cái ǵ kinh thiên động địa mới làm cho đám nhân gian anh đă gặp trở nên nghèo tính người đến thế. Họ như những ông Phỗng đá biết đi."

   Tiểu Ngũ Đại Mộng bùi ngùi:"Họ khổ đến thế sao, Anh Cả?"

   Lăo Đại gật đầu:"Anh không biết họ khổ đến thế nào.Anh cũng không biết c̣n cảnh khổ nào làm cho họ động tâm không. Anh thấy mắt họ đục. H́nh như họ không muốn dùng mắt để nh́n vào cái thực. Anh nghĩ cái nh́n tâm linh, cái "nh́n" tích tụ trong tiềm thức, cái nh́n thực của họ, mà họ đang dơi mắt t́m kiếm trong không gian, là cái nh́n về một nơi được dùng làm nơi sinh sống của con người.

   Thiện Tâm nói:"Vậy là họ c̣n sống. C̣n mong ước là c̣n sống."

   Thái Cực ngắt lời:"Con người có khi sống trong cảnh khổ mà không thấy khổ, v́ họ chưa bao giờ biết thế nào là sung sướng, hạnh phúc. Cái khổ chỉ đến với họ khi họ có cái ǵ để so sánh mà thôi. Theo em, cái khổ ở quê Thày là những người ở đó biết có nhiều nơi trong cơi nhân gian hai chữ ấm no là hiện thực, thế mà họ cứ bị cột buộc phải tin nơi họ sống là cơi Bồng Lai. Người chết cũng có hy vọng sống sướng hơn ở kiếp sau. Kẻ ra đi cũng hy vọng t́m được một mảnh đất lành nơi viễn xứ. Người ở lại nơi quê Thày vô cảm trước cảnh sinh ly tử biệt là điều không khó hiểu."

   Đại Mộng lại ngâm nga:

                                                 "… Mùi tục lụy lưỡi tê tân khổ

                                                 Đường thế đồ gót rỗ khi khu…"

                                                                                     Cung Oán Ngâm Khúc

   Thái Cực cười gằn:"Người xưa khi bị áp bức quá độ, thường mượn rượu uống cho tan nỗi nhoc nhằn. Thản hoặc có chút chữ nghĩa th́ t́m quên trong thi văn. Tiêu cực hơn nữa th́ đi ở ẩn. Tựu trung cũng chỉ là t́m lối thoát cho riêng ḿnh. Có được tiếng thanh cao, thức thời th́ cũng chẳng mài ra mà làm thuốc cứu nhân độ thế. Bạo Chúa vẫn ở trên ngai ăn cao lương mỹ vị, mặc gấm vóc lụa là, ở cung điện nguy nga. C̣n lê dân th́… ngục trung chi ngục, ngàn đời không thấy tương lai."

   Đại Mộng lại đọc:

                                                 "Tru bạo quốc chi quân nhược tru đại phu."

   Thiên Nhỡn nói:"Khổng Khâu có đề ra khuôn thước ǵ th́ chẳng qua cũng chỉ là muốn ǵn giữ cái giang san của đấng quân vương. Cái ư niệm Thiên Tử thế thiên hành đạo luôn luôn là tư tưởng chủ đạo. Ông vẫn chưa h́nh dung ra được một ư niệm khác, một hệ thống tư tưởng khác thay thế ư niệm nhân trị. "

   Thái Cực cao giọng:"Lăo Tứ nh́n xa trông rộng, lại thiên kinh vạn quyển lầu thông, nhưng em có thấy cái thịnh suy, thăng trầm là cái đương nhiên trong một tiến tŕnh tiến hóa không? Ai cũng nghĩ rằng từ sau Hàn Phi, cái tṛ nhân trị chẳng c̣n ai muốn ngó tới nữa. Thế mà Trung Hoa phải đợi tới năm Tân Hợi, cùng với sự hỗ trợ của nhiều trào lưu tư tưởng Đông Tây, mới khả dĩ gọi là chuyển ḿnh… Để rồi bây giờ sau khi bước đi một bước quá độ, lại trở về với cái TÂN NHÂN TRỊ, một thứ tập đoàn trị, lấy quốc gia làm vốn kinh doanh, khai thác con người như khai thác mỏ quặng, th́ sức dân nào chịu cho thấu!"

   Lăo Đại trầm ngâm:"Anh về chẳng có ǵ vui. Câu chuyện phương xa chỉ đem lại cho các em một nỗi buồn nhân thế. Các em có thấy cảnh vật hôm nay đượm vẻ đ́u hiu không?"

   Lăo Nhị hỏi:"Anh có đi viếng mộ tiền nhân của Thày không?"

   Lăo Đại nói:"Anh có t́m đến nơi Thày bảo nhưng tuyệt không t́m thấy dấu vết ǵ.. Họ hàng Thày cũng chẳng c̣n ai. T́m về quê Thày, ông già bà cả chỉ c̣n vài người nhớ mang máng câu chuyện về Thày; Tuyệt nhiên chẳng c̣n ai lưu tâm đến một người đă tuyệt vô âm tín từ quá lâu rồi."

   Thiện Tâm lại hỏi:"Thế Anh Cả tá túc ở đâu trong những ngày ở thế gian?"

   -"Tối tối anh nghỉ qua đêm ở những nơi thờ tự, là những đền miếu hoang, nơi chứa h́nh tượng giáo chủ của hai, ba tôn giáo."

   -"Những h́nh tượng được thờ chung một chỗ từ trước hay sao, Anh Cả?"

   -"Không phải họ bị gom về đó. Quê hương Thày không c̣n chỗ cho tín ngưỡng. Mối tương quan giữa con người và Tạo Hóa nay được thay thế bằng một hệ thống lư luận mới."

   -"Như vậy là sao Anh Cả?"

   -"Như vậy là áp đặt một nhân sinh quan mới, chối bỏ hầu hết những giá trị luân lư truyền thống, phá bỏ nền móng của xă hội cổ truyền bị cho là lạc hậu, thay thế bằng một hệ thống tư tưởng cột buộc con dân Việt phải hy sinh cái sống bây giờ cho cái sống đẹp hơn trong một tương lai rất xa."

   -"V́ thế mà tín ngưỡng bị đàn áp à?"

   -"Nơi nào được coi là nguồn gốc của đối kháng th́ đều phải phá bỏ."

   Thiện Tâm cau mày:"Những người chủ trương cuộc đổi thay này dựa vào đâu, nhân danh cái ǵ mà cà gan làm những chuyện kinh thiên động địa như thế?"

   Lăo Tam Thái Cực cười gằn:"Họ dựa vào cái chiến thắng đám bạch chủng mà họ nhận là công lao của họ; Họ nhân danh Việt Tộc mà họ bảo họ là đại diện chân chính; Họ nhân danh hạnh phúc của Việt Tộc để mưu đồ thực hiện giấc mơ đế bá điên cuồng; Họ nhân danh chân lư và lương tâm để tàn sát đối kháng; Họ nhân danh một hạnh phúc không tưởng để hủy diệt cái hạnh phúc đích thực của Việt Tộc…"

   Lăo Nhị Thiện Tâm ngắt lời:"Phi lư, phi nhân, phi luân, phi nghĩa như thế mà tại sao cứ tồn tại măi!!!"

   Thiên Nhỡn buồn rầu đáp:"V́ phía đối kháng chưa thoát khỏi cơn mê, chưa t́m ra một phương cách hành động chung để đi đến đoàn kết, v́ tạp niệm c̣n nhiều; V́ cái riêng c̣n nặng hơn cái chung, v́…"

   Lăo Đại Bách Khoa ngắt lời:"Việt Tộc lầm than không c̣n biết phải hướng niềm mong đợi về đâu nữa. Bạo lực th́ ở trên đầu. Niềm hy vọng cũa họ th́ c̣n đang bận gấu ó nhau ở phương xa; Những người như Thày th́ đă gửi thân vào cơi vô ưu, đi theo con đường lánh xa thế tục…"

   Thiện Tâm buồn buồn:"Chỉ tội cho mấy pho tượng thất thế thèm một chút khói hương đang bị bỏ quên trong phế tự."

   Tiểu Ngũ Đại Mộng ngẩng mặt lên trời, cất tiếng ngâm:

                                                 "…Rót về Nam phương, trời Nam ngàn dặm thẳng

                                                 Có người quá chén như điên như cuồng…"

                                                                                                              Hồ Trường

   Năm anh em chẳng ai bảo ai đều quay mặt nh́n về phía bồ đoàn. Thoát Trần Đạo Trưởng vẫn ngồi tham thiền, hai tay để trên gối, nét mặt u tĩnh.

   Sao đă thắp sáng bầu trời.

  

 

6 Cơ Trời

 

 

 

 

   Cái lạnh ngùn ngụt bốc ra từ vách đá trong tiết trọng đông  làm cho Thế Ngoại Minh Minh Động vốn đă u tĩnh lại càng u tĩnh hơn. Cỏ cây muông thú ở nơi Thiên Ngoại Chi Thiên này như chưa muốn thức giấc, mặc dù b́nh minh đă đến từ lâu. Rặng liễu ngoài Hoa Viên vẫn bằn bặt dưới lớp sương đêm c̣n trĩu trên cành. Hương Sói, hương Ngâu thoang thoảng…

   Măi đến khi hơi ấm của vừng Thái Dương làm rụng sương xuống cỏ, lay động những đóa hoa Quỳ, th́ đàn công mới chịu duỗi chân, vươn cổ khoe bộ mă trời cho kéo nhau ra khu rừng thưa ngoài Thạch Động.

   Có con chim Khách ở đâu bay tới, líu lo một hồi rồi lại bay đi. Tiếng hót của nó làm Tiểu Ngũ Đại Mộng động tâm, liền rời Thư Pḥng bước ra phía cửa động. Tứ bề vắng lặng, chỉ có đám mây phớt hồng đang là là quấn lấy mỏm núi phía đông.

   Bỗng có tiếng ai ngâm nga mấy câu thơ cổ:

                                                 "Lực bạt sơn hề khí cái thế

                                                 Thời bất lợi hề Truy bất thệ

                                                 Truy bất thệ hề khả nại hà

                                                 Ngu hề! Ngu hề! Nại nhược hà!"

   Đại Mộng mỉm cười, quay lại:"Lâu lắm rồi mới lại nghe Thái Cực đọc cổ thi. Sáng nay có tâm sự ǵ mà đọc bài này!" Nghĩ thế, liền hỏi:"Anh Ba chắc đang cảm khái cho cái đau của người anh hùng mạt lộ, một thời binh lửa can qua?"

   Thái Cực đáp:"Chả là tối qua anh đọc Hán Sở Tranh Hùng, nên cứ lan man nghĩ đến chữ Thời… Tài sức như Sở Bá Vương, lại binh hùng tướng mạnh, xuất thân quyền quư, thế mà để thiên hạ lọt vào tay tên Đ́nh Trưởng…"

   Tiểu Ngũ Đại Mộng lại mỉm cười:"Chẳng qua cũng là do cơ trời, Anh Ba ạ. Vả lại đă gọi là cơ trời th́ tài sức, quyền năng con người làm sao xoay chuyển được. Cái huyền vi của Tạo Hóa là ở chỗ đó."

   Thái Cực cau mày:"Nói như Chú Năm th́ chả hóa ra Tạo Hóa bất công lắm sao! Người tài không gặp thời là cứ triền miên trong bóng tối. Kẻ sĩ sinh bất phùng thời là cứ ngao du sơn thủy, ngâm vịnh tràn cung mây, tiêu dao tháng ngày cho mai một đi ư? Lại nữa, những kẻ bất tài, vô tướng, nhân bần, khí đoản mà đắc thời là cứ cân đai bối tử, công hầu khanh tướng, phú gia địch quốc sao?"

   Tiểu Ngũ Đại Mộng dịu dàng:"Anh Ba đừng nóng. Trong cơi tuần hoàn này có ǵ là tuyệt đối đâu! Không đắc thời đâu có nghĩa là không làm ǵ được để cứu người, giúp đời. Kẻ sĩ sinh bất phùng thời vẫn có thể "Phù thế giáo một vài câu thanh nghị" được kia mà. Sở Bá Vương có "Lực", có "Khí" hơn người, và em suy đoán c̣n có cả cái "Dũng" nữa. Cái "Dũng" của kẻ vơ biền có sức cử đỉnh bạt sơn, cái "Dũng " của Công Tử Khánh Kỵ chứ không phải cái "Dũng" của Yêu Ly. Lại nữa, Sở Bá Vương phải tận nhân lực, phải đợi cho đến khi sông ngăn trước mặt, giặc đuổi sau lưng, ngoảnh lại nh́n chỉ c̣n một đám tàn quân sót lại trong số tám ngàn con em đất Bái, mới chịu cất tiếng bi thương của người bại trận. Xét cho cùng th́ ngoài cái thời ra, c̣n có nhiều yếu tố bất toàn khác, những yếu tố bất toàn nội tại, làm bột phát cái tác hại của chữ "Thời"…"

   Thái Cực lại hỏi:"Thế Chú Năm luận thế nào về câu "Tḥi lai đồ điếu thành công dị"?"

   Đại Mộng lại cười:"Người câu cá ở sông Vị, người cầy ruộng ở đất Sằn thực chất là thứ Minh Vương Lương Tể. Khi Thời chưa tới th́ chuyện "hối tàng nơi bồng tất" là thuận ḷng trời. Nếu không phải là thứ "anh hùng tạo thời thế" th́ ít ra cũng phải biết ẩn nhẫn mới là người trí chứ. Em không nghĩ câu Anh Ba vừa dẫn lại ngụ ư rằng hễ cứ gặp thời th́… Con sâu cái kiến cũng làm nên đại sự, tạo nên nghiệp lớn được đâu. Thời cũng ví như ḍng nước chẩy xuôi. Nhưng cũng cần có người chèo chống giỏi th́ mới đưa thuyền xuôi ḍng, tránh hết thác ghềnh, thênh thang trên trường giang mà cặp bến được."

   Ánh dương quang bây giờ đă xua tan cái lạnh của buổi đầu ngày. Như thường lệ, con công đầu đàn đi về phía thư pḥng, ghé đầu qua cửa sổ, khẽ kêu lên mấy tiếng "tố hộ! tố hộ! tố hộ!"

   Ba h́nh nhân mở cửa bước ra, nét mặt sảng khoái. Lăo Đại vừa lấy tay vuốt cái lưng óng mượt, xanh biếc có điểm hoa văn của con công đầu đàn vừa cùng hai em đi về phía Thạch Bàn. Thái Cực và Đại Mộng cũng đến nhập bọn.

   Lăo Đại hỏi:"Hai em tâm đắc chuyện ǵ mà huyên náo vậy?"

Đại Mộng cười, nói:"Em với Anh Ba luận về chữ Thời…"

   Thiện Tâm cao hứng đọc:

                                                 "Thời lai phong tống Đằng Vương Các"

   Lăo Tứ Thiên Nhỡn lẩm bẩm:"Thời lai! Thời Lai! Biết đến bao giờ! Ức Trai Tiên Sinh đâu có cần đợi thời cơ. Ngọn bút lông chấm mỡ viết lên lá cây rừng, Tiên Sinh đă quy ḷng người về một mối. Tuy bá đạo thật, nhưng là thứ bá đạo tạo nghiệp cho B́nh Định Vương - Bá đạo liên kết toàn dân chống ngoại xâm - Tiên Sinh đă lấy cái Thời của giặc làm cái Thời của ḿnh."

   Đại Mộng hỏi:"Thế cái Thời của Việt Tộc đă đến chưa , Anh Cả?"

   Lăo Đại Bách Khoa trầm ngâm:"Nếu cứ bất động mà chờ Thời th́ có thể Thời không bao giờ tới, mà có tới, chưa chắc đă đón bắt được. Cứ tận sức đi đă th́ mới thấu triệt được lẽ thịnh suy của trời đất. Thời cơ là một cái ǵ vô h́nh vô ảnh. Hiện thân của nó có thể là một biến cố rất tầm thường, nhưng nếu biết nắm bắt thời cơ thi… một đốm lửa nhỏ cũng đủ sức làm rụi một cánh rừng bạt ngàn. Em có thấy một cuộc chiến tranh nào được khơi mào bằng một nguyên nhân biểu kiến quan trọng đâu! Trung Hoa đánh nước ta nhiều lần chỉ v́ vua ta không cho họ mượn đường đi đánh các lân quốc khác; V́ "chậm triều cống". Thậm chí sau này khi Phú Lăng Sa manh nha chiếm nước ta, họ cũng nại ra những lư do… của kẻ mạnh để đem chiến thuyền vào hải phận ta…"

   Đại Mộng lại hỏi:"Thế Việt Tộc đă tận nhân lực trong việc chống Xích Quỷ chưa?"

   Thiên Nhỡn:"Chưa>"

   Lại hỏi:"Thế Xích Quỷ có tận nhân lực trong việc tiêu diệt cái Thiện chưa?"

   Đáp:"Đă."

   Lại hỏi:"Vậy là chúng đă "Tri thiên mệnh"?"

   Đáp:"Đúng vậy."

   Lại hỏi:"Thế th́ tại sao…"

   Thái Cực ngắt lời:"Thiên Mệnh th́ Thiên Mệnh chứ. Chừng nào cái Thiện c̣n chưa chan ḥa trong khắp bàn dân thiên hạ. Người tôn thờ cái Thiện c̣n ít. Cái sợ và cái tham c̣n chiếm phần ưu thắng trong đám "thiện nhân", th́ chừng đó vẫn c̣n chỗ dung thân cho Xích Quỷ. Khi c̣n có người biện luận rằng quỷ cũng có nhiều loại quỷ, quỷ hiền, quỷ dữ. Khi c̣n có người thích bóng tối, ưa đi đêm với quỷ vương th́ cơi nhân gian này c̣n lâu mới vượng."

   Thiện Tâm lại hỏi:"Thế Xích Quỷ mong mỏi điều ǵ sẽ đến dể…kéo dài tuổi thọ?"

   Thái Cực cười gằn:"Theo tôi th́ chúng chẳng mong ǵ hơn là cứ "y cựu". Những người đang phất ngon cờ chính nghĩa chống chúng bây giờ đừng có ai đau ốm, đừng có ai bỏ cuộc nửa chừng."

   Lăo Đại Bách Khoa trầm ngâm:"Vạn sự khởi đầu nan. Đă bước được bước đầu rồi th́ những bước kế tiếp không thể không có. Những "vấn lộ thạch" tuy tầm thường nhưng không phải không hữu dụng. Các em có đồng ư rằng luật đào thải tự nhiên luôn luôn ứng nghiệm ở mọi nơi, mọi chỗ không?"

   Thái Cực lại cười gằn:"Anh Cả nói chẳng sai chút nào cả. Nhưng em thấy chẳng có ai nằm dưới gốc cây Sung mà thành công cả. Thuyền thả xuống sông tất phải theo sóng gió mà trôi đi, nhưng nếu không có tay chèo, tay lái cho cứng, cho vững th́ làm sao cặp bến. Không có người "quyết ra tay buồm lái với cuồng phong" th́ thuyền nào cũng chỉ làm mồi cho thủy tộc mà thôi."

   Thiên Nhỡn cũng bàn thêm:"Vả chăng nếu cứ "vấn lộ thạch" hoài, "vấn lộ thạch" măi mà lộ đồ chưa vạch ra được. Mà người cầm cân nẩy mực vẫn cứ tuyệt mù khơi, th́ cuộc hư trường xem ra c̣n nhiều tṛ vân cẩu. Chi bằng cứ mượn rượu mà say, mượn trăng sao mà thoát tục, gần gũi với cỏ cây mây nước mà ḥa nhập hồn ḿnh vào thiên nhiên. Tỉnh say ǵ th́ cũng chưa chín một nồi kê. Giấc Mộng Hoàng Lương sao ngắn mà lại đầy ải con người quá thế!!! Em thấy Thày đôi lúc cũng có bận ḷng v́ nỗi đau nhân thế. Ưu tư tuy chỉ thoáng qua, nhưng cũng làm đám mây Tần ở nơi xa xa kia như muốn dừng lại để chia sẻ nỗi niềm cố quận. Em nghĩ thế nào anh em ḿnh cũng có ngày được theo Thày về …"

   Con chim Khách lại bay về, líu lo trên cành liễu. Có ti